VIỆT NAM ĐÃ TRỞ THÀNH TRẠI TẬP TRUNG CỦA HÍT LE!

Quanlambao  - Tưởng Năng Tiến trăn trở "Chẳng lẽ cả dân tộc đi xuyên suốt một chặng đường máu lửa để chỉ đổi được từ cái lồng này sang một cái lồng khác hay sao"... Có lẽ nếu nói là cái lồng thì còn chưa diễn tả hết được thực trạng đang diễn ra trong lòng đất mẹ Việt Nam.
Những vụ bắt cóc người dân vô tội, những em sinh viên để rồi sau đó trở thành "Tuyên truyền chống Đảng và Nhà nước", thành Phản động,  "thành những kẻ Khủng bố"; những bản án xét xử chiếu lệ đã được định sẵn cho những Nhà yêu nước, đấu tranh cho dân chủ; những cái chết oan khuất của dân lành sau khi bị cảnh sát bắt vì những chuyện vặt vãnh, những doanh nghiệp bị hình sự hóa để thâu tóm mà những người chủ cả đời xương máu tạo dựng không những bị lột sạch mà còn vướng vào vòng lao lý như gia đình ông Đặng Văn Thành, như gia đình ông Nghị Đặng Thành Tâm, hay gia đình Đại gia Diệu Hiền, gia đình Luật sư Lê Quốc Quân... Những người mà chúng ta biết được vì họ quá nổi tiếng, họ được cả nước biết đến... Còn hàng ngàn ngàn những người dân lành đơn côi khác bị bắt, bị đánh đập, bị hành hạ đến chết để bịt miệng, thậm chí chỉ để 'đã nư', hả cơn giận của mấy ông công an khu vực, phường xã...., hàng triệu triệu con người Việt Nam sống trong nơm nớp, bất an không biết đến khi nào sự khủng bố giáng xuống đầu mình và vì lý do gì không ai biết!... Không biết đến khi nào ông Thống đốc Bình lại ra một chính sách kiểu như độc quyền vàng với lý lẽ mỹ miều ""huy động vàng nhàn rỗi trong dân" mà thực chất để phục vụ cho lợi ích của các nhóm bố già lũng đoạn, buôn bán cơ chế; hay những chính sách kiểu xe 'chính chủ' của ông Bộ Trưởng Đinh La Thăng đè nặng thuế và phí lên đầu nhân dân, tạo pháp lý cho tham nhũng phát triển....
Việt Nam hôm nay đã thực sự bị biến thành một trại tập trung khổng lồ, trở thành đất nước của những kẻ khủng bố, bưng bít, bịt miệng nhân dân...Sau gần 100 năm tranh đấu, biết bao thế hệ cha ông đã ngã xuống,mỗi mảnh đất Quê hương, mỗi trang sử hào hùng của dân tộc đều nhuốm máu đỏ của triệu triệu đồng bào Việt Nam để có được Độc Lập dân tộc.... Nhưng thật bất hạnh cho Dân tộc Việt Nam, sau 67 năm Tuyên ngôn độc lập của Hồ Chí Minh,  đến hôm nay Việt Nam thật sự trở thành một trại tập trung khổng lồ 90 triệu dân, sống trong nỗi sợ hại, bất an, thắc thỏm như của những người đang sống trong lòng Trại Tập trung của Hít le, của những tên khủng bố điên cuồng, mất nhân tính và bất chấp pháp luật!Hội nghị Trung Ương 6 đã để lại hậu quả khôn lường cho đất nước, cho nhân dân. Những người thật sự trong sạch, vì dân, vì nước đang bị trả thù, bị khủng bố tàn khốc nhất kẻ từ sau cái kết quả của Hội nghị Trung Ương 6! Nhân dân đang riên xiết dưới ách thống trị của những tên đồ tể, bạo chúa, những kẻ đang bán re nhân dân vf lợi ích của chúng và phe nhóm.
 Lịch sử ngàn đời của dân tộc Việt Nam chắc chắn sẽ lên án những kẻ tội đồ, những kẻ đã chà đạp lên nguyện vọng của nhân dân, tự cho phép mình xóa tội cho mĩnh bè nhóm tham nhũng, lũng đoạn để rồi chắp cánh cho bè lũ lãnh đạo, trong đó có Nguyễn Văn Bình, Nguyễn Văn Hưởng, Tô Lâm, Phạm Quý Ngọ ... đang ngày càng thêm lộng hành, say xưa với chiến thắng và đã tiến xa thêm một bước trở thành những kẻ khủng bố nhân dân và thực sự đã biến thành lực lượng bảo kê cho mọi hoạt động của các Bố già Đen và Đỏ, dùng bắt cóc dưới hình thức "tự nguyện ở lại điều tra" (như gia đình ông Thành), giả mạo hồ sơ, nhục hình, tù tội, hình sự hóa mọi hoạt động kinh doanh bình thường .... để khủng bố dân lành và những doanh nghiệp mà  các bố già Việt Nam muốn thâu tóm...Việt Nam rồi sẽ đi về đâu? Nhân dân Việt Nam lương thiện còn phải sống bao lâu nữa trong cái trại tập trung khổng lồ với nỗi đe dọa không ngừng của những tên đồ tể như  Nguyễn Văn Hưởng, Phạm Quý Ngọ, Tô Lâm, Nguyễn Văn Bình.... Đến ngay những Ủy viên Bộ chính trị cao nhất: Tổng Bí Thư, Chủ tịch nước, Bộ trưởng Bộ Công An... đều hàng ngày bị hạ nhục, bôi nhọ, bêu riếu là CIA, là gián điệp Tàu, là tha hóa,... qua những trang Blog dieuhauden, tintuchangngay.org, anh láiđò, Tập viết báo, bocauden.net... mà Quan làm báo đã phanh phui được chính là tổ chức được điều khiển bởi Nguyễn Văn Hưởng, Tô Lâm, Trần Việt Tân, ăn lương của chính Bộ Công An và nhóm an ninh mạng, trong đó có  tên họ Dương hoạt động tại Thái Lan  và Tên Nguyễn Đăng Cao Đại, hiện nay đang ở Việt Nam - TP – Hồ Chí Minh ngày nay, vỏ bọc là Kỹ sư, song chúng chính là kẻ hàng ngày viết bài, đăng tải thông tin lên các trang Web tintuchangngay, dieuhauden, bocauden, .... Chính nhóm này cũng trá hình dưới cái tên Kami Blog để viết bài cho Đài Châu Á tự do. HÃY XEM BỘ MẶT THẬT CỦA TÊN GIÁN ĐIỆP ĐỘI LỐT BLOG KAMI! Rất dễ dàng để có thể vạch mặt những kẻ đang lợi dựng cả bộ máy an ninh Quốc gia của Đảng và nhà nước để phục vụ cho kế hoạch đảo chính, phá hoại đất nước  nhằm bảo vệ thành quả ăn cướp của chúng. Ban biên tập Quan làm báo
Nhân Chuyện Một Phiên Toà Bốn Mươi Lăm Phút
Chẳng lẽ cả dân tộc đi xuyên suốt một chặng đường máu lửa để chỉ đổi được từ cái lồng này sang một cái lồng khác hay sao?
Ông Trần Văn Giàu mất ngày 16 tháng 12 năm 2010. Ba hôm sau, ban biên tập Viet-Studies và ban biên tập Diễn Đàn (mới) được cái “vinh dự công bố Hồi Kí Trần Văn Giàu.”
Sao mà bí mật và “chảnh” dữ vậy cà?

Tui có coi chơi vài trang, và hoàn toàn không hiểu tại sao việc cho phổ biến những chuyện (lùm xùm) giữa Trần Văn Giàu và cái đám đồng chí (mà phần lớn đều không ra gì) của ông ta lại là điều được coi là ... vinh dự ?

Đối với một số người thì cứt của những kẻ đã đi theo cộng sản, như ông Trần văn Giàu chả hạn, không chừng vẫn bốc mùi thơm, hoặc (ít ra) cũng không đến nỗi gì thối lắm nên họ vẫn có thể ...hít hà mà không cảm thấy nó khó ngửi, hay khó chịu gì ráo trọi!

Cứ theo y như lời của tác giả thì vì bị hiểu lầm, bị oan ức, bị trù dập bởi những kẻ tiểu nhân nên ông mới viết hồi ký để “thanh minh thanh nga” (ba điều bốn chuyện) và “mong cho cháu một đời sau mình biết được rằng ông nó đã gắng sức làm tròn trách nhiệm ở đời, đã sống có nhân cách.”

Điều mong mỏi này (e) hơi quá lớn. Ông Trần Văn Giàu bỏ cả cuộc đời đi theo một chủ nghĩa bất nhân (với chủ trương Tam Độc: Độc tài, Độc đảng, Độc ác) và hiệp đảng toàn với những kẻ bất lương, bất trí, bất nghĩa, bất tín, và chính ông cũng bị coi như là tòng phạm (nếu chưa muốn nói là chính phạm) trong nhiều vụ sát nhân (*) mà vẫn được sống an lành cho đến hơi thở cuối cùng là hên chết mẹ rồi, chớ còn bầy đặt thắc mắc khiếu nại gì nữa – cha nội?

Trần Văn Giàu, thập niên 1940 (ảnh : Trung tâm lưu trữ Aix-en-Provence)

Tuy vậy, Hồi Ký Trần Văn Giàu – nói nào ngay – cũng có những đoạn rất sống động và vô cùng thú vị về cuộc sống tù đầy, dưới chế độ thực dân:

“Trưa, đoàn xe đậu lại ở cây số 125 đường Biên Hoà - Đà Lạt. Không có nhà dân, không có đồn bót, không một bóng người qua lại ; chỉ nghe tiếng vượn hú. Nhưng một trại bỏ trống với mấy bãi cứt bò đã khô quéo, chứng tỏ rằng đây là một cửa rừng, chỗ thợ rừng kéo súc ra chờ xe chở về dưới xuôi. Một đường đá nhỏ hẹp dắt đi đâu không biết, cỏ cây mọc tùm lum. M

LIKE 0 | | HOME



Liên quan


Add a comment