Lại nói về Cù Huy Hà Vũ

Quanlambao



Hơn hai năm đã qua kể từ cái đêm định mệnh ấy ( 5-11-2010) Cù Huy Hà Vũ bị bắt …Một vụ án hôi thối tanh tưởi mà bất kỳ quốc gia nào trên thế giới, kể cả các hoang đảo Châu Phi cũng không thể nghĩ ra được- trừ nhà nước đểu giả, đê tiện xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

Điều trớ trêu là tuy biết rất rõ thủ đoạn đê hèn của công an – chuyên bẫy người khác phạm tội*, mà anh – một tiến sĩ luật gia, một thạc sĩ văn chương, một họa sĩ tài ba không cách nào tránh khỏi. Cả một lũ tiểu nhân côn đồ từ trung tướng Nguyễn văn Hưởng đến bộ trưởng Lê Hồng Anh, dưới sự chỉ đạo của Ba Dũng, đánh anh từ thắt lưng trở xuống
Bằng vào trò đê tiện bẩn thỉu này (bỏ bao cao su dưới giường của Cù Huy Hà Vũ trong khách sạn), cộng với bao nhiêu chuyện bỉ ổi khác từ ngày cải cách ruộng đất, cưỡng chiếm Miền Nam v.v chính quyền Việt Nam đã lộ nguyên hình là tà quyền. Bởi chính trị – theo đúng nghĩa của từ này là lấy Chính để trị Tà; coi chính nghĩa là nền tảng để xây dựng đất nước, đặt nguyện vọng, quyền lợi của tổ quốc và 90 triệu người dân lên hàng đầu. Đề ra các đường lối, chính sách dựa trên tinh thần nhân bản, lấy dân làm gốc như ông cha ta ngày xưa đã làm: “Dân vi quý, xã tắc thứ chi, quân vi khinh” (dân là đối tượng phuc vụ quý nhất, trên hết, rồi mới đến nhà nước. Các nhân vật lãnh đạo, chính quyền là nhẹ, phải thấp hơn dân, không thể coi trọng bằng dân). Đảng cộng sản làm ngược lại: “Quan vi quý, xã tắc thứ chi, dân vi khinh”( quan là đối tượng phuc vụ cao nhất, trên hết, rồi mới đến nhà nước, chính quyền. Dân là thành phần cùng đinh, khố rách áo ôm, không những phải thấp hơn quan , không thể coi trọng, còn bị bòn đãi ,bóc lột đến tận cùng xương tủy).

Chỉ vì những lá đơn kiện của anh trong vụ bô xít Tây Nguyên mà Nguyễn Tấn Dũng ra lệnh bắt anh, dưới vỏ bọc hai bao cao su. Quả là Tào Tháo có sống lại cũng phải rùng mình ghê tởm về nghiệp vụ đánh án của bè lũ “ếch”, đánh bằng đòn bẩn thỉu đê tiện nhất mà đối phương không thể ngờ, luồn qua háng, đánh què cẳng người quân tử rồi bù lu bù la lên để người dân phân tâm, sợ hãi, còn tiểu nhân ung dung đắc thắng mở tiệc ăn mừng vì đã nhốt được một phần tử chống đối vào trong lao tù, địa ngục

Hơn hai năm trong tù chắc anh đã ngộ ra nhiều điều: sống giữa lòng cộng sản – một chế độ của công an, cho công an và vì công an thì bất kỳ người dân lương thiện nào cũng có thể trở thành tù nhân dự khuyết , huống hồ anh – một cái lưỡi mọc đầy gai, một tâm hồn đầy nhiệt huyết, một ý chí kiên quyết, luôn bảo vệ cho công lý, lẽ phải trong một đất nước không tự do, công lý. Nói chính xác hơn, công lý không tồn tại trong vũng ao tù của bè lũ “ếch”. Chính vì thế, anh trở thành đối thủ không đội trời chung với chúng, cho dù bố anh có đội mồ sống dạy cũng không cứu được anh thoát khỏi bầy đàn nhung nhúc sâu bọ và ếch nhái. Có lẽ sự hồn nhiên, vô tư của anh đã ẩn chứa biết bao hiểm họa , những điều anh dùng luật để trói lũ dã thú bất nghĩa bất nhân lại là sự hoang tưởng, mù quáng trong chế độ độc tài, độc quyền, độc trị thối nát này. Nên thay vì “xông vào trận tiền cởi khố giặc ra, giặc sợ giặc chạy về nhà” như lời dân gian đúc kết, thì chúng cậy bè phái, vũ khí cáu bẩn (hai bao cao su đã qua sử dụng) để bắt anh.

Không chỉ bó mình trong dãy dài những con số, những điều luật khô khan, nhàm chán lật lọng của nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, tâm hồn anh còn tràn ngập những lý tưởng mộng mơ của văn học, hội họa, ngược hẳn với người cha “khai quốc công thần”, chỉ biết khúm núm, tô hồng cho chế độ , còn anh phê phán, bóp bẹp, tự tước đi những đóa hoa trao không đúng chỗ. Trong khi cha anh bỏ cả đời để gây dựng ngai vàng quyền lực trên cơ sở những đam mê, lầm lạc, thì anh góp phần cùng anh em dân chủ ,luật sư, các nhà cải cách chính trị, hoạt động xã hội v.v phá bỏ những u mê, giúp người dân thức tỉnh. Nếu cha anh “trưởng thành nhờ cách mạng” thì anh vào tù nhờ cách mạng …

Nói về anh quả là miên man không hết, bởi trong anh có đầy đủ đức tính và đức tin của một nhà chính trị, một cán bộ ngoại giao, một nhà lập pháp, cũng là một nghệ sĩ chân chính.

Đã ba năm không gặp lại anh, song cảm xúc đầu tiên của tôi về anh bao giờ cũng nhuần nhị tươi tắn như lớp đất mới lật còn nguyên cả màu mỡ, phù sa… trong khi xung quanh là nắng nỏ khô cằn. Một đám đông phi cá tính đông như rừng, thì anh sinh động , linh hoạt, cởi mở , cá tính biết bao.

Thời kỳ đó (8-10-2009) có lẽ là thời kỳ đen tối, khốn nạn nhất trong cuộc đời tôi . Oằn mình trong tranh đấu, giữa làn ranh của sự sống và cái chết, tôi không sợ chết, không sợ khổ, không sợ bẩn, không sợ nhục vì bị báo đảng bôi đen, hoặc rải vàng tư tưởng Hồ Chí Minh nhoe nhoét trước cửa nhà, mà tôi chỉ ngán ngẩm trước thế thái nhân tình khi không đâu bị cả lũ cán bộ dốt nát của chính quyền ức hiếp, rơi vào cảnh cô độc hết sức vô lý. Lũ chó ác công an cùng bọn côn đồ xã hội đen cùng cảnh “mèo mả gà đồng”, chuyên nghề đổi trắng thay đen, mồm loa mép giải ở tận ngoài đường hay trong đồn thì chẳng nói làm gì, đáng buồn là những cư dân bên cạnh, từng tối đèn tắt lửa có nhau, trao nhau chút hương thơm thảo của tình làng nghĩa xóm…Ngày tết xông nhà, đi xa về lại chào hỏi rối rít, chút quà quê xa cũng đem đến tặng nhau ăn lấy hương lấy hoa, nay lạnh ngắt như tờ, chẳng còn đâu sự kiêng nể, kính trọng , tin cậy, cũng chẳng còn tấp nập vào ra hỏi han trò chuyện nữa mà vắng ngắt như chùa bà Đanh. Thật vô phúc cho ai – dù là phụ huy nh học sinh hay họ hàng từ quê đến nhà thăm hỏi, lập tức bị trùm lên cái nhìn đầy cảnh giác, nghi ngại, khinh miệt: “Nhà đấy bây giờ là phản động rồi, nếu không làm sao bị công an bắt bỏ tù hết lần này lại lần khác, về đi không lại rầy rà, khốn đốn to”?

Thế thái nhân tình càng mỏng, bạc thì anh càng nặng lòng lo lắng cho gia đình nhỏ của tôi hơn. Khác hẳn với đám người u tối, suốt đời không thoát khỏi vòng o ép nặng nề của chính quyền phường và lũ chó dại , anh thường xuyên qua lại chăm sóc mẹ già và con dại của tôi, mở cuộc “họp báo” để tuyển chọn luật sư có khẩu khí nhằm bào chữa cho tôi trước tội danh dựng ngược, còn tham gia viết bài và trả lời phỏng vấn các báo đài hải ngoại bằng những lý lẽ lập luận hết sức thâm sâu làm cả lũ lãnh đạo đớ họng, đờ hàm:

“Sau khi vụ việc xảy ra , tôi đã trực tiếp đến nhà thăm cháu bé và bà mẹ Thuỷ, chính mắt tôi đã chứng kiến những vết máu còn đọng trên nền nhà cộng với những bức ảnh mà cháu Khuê chụp, điều đó chứng tỏ bà Thuỷ đã bị nhân vật tên là Điệp đánh bị thương vào đỉnh đầu. Nhưng trong phần tường thuật của các báo Công An Nhân Dân, An Ninh Thủ Đô và báo Dân Trí (dẫn theo nguồn tin của ông Trưởng Công An Quận Đống Đa), thì không có một chi tiết nào nói đến việc bà Trần Khải Thanh Thuỷ bị đả thương vào đầu cả”.

Trong khi báo lề phải coi việc bắt giữ hai vợ chồng tôi vì những hành vi “gây thương tích cho người khác” là đúng ,thì anh – với tư cách là một người am hiều về luật pháp khẳng định: “Không ai có thể khởi tố bà Thủy về hành vi này vì điều 126 Bộ Luật Tố Tụng Hình Sự quy định : “Khi có đủ chứng cứ về một người đã thực hiện hành vi phạm tội (11% trở lên) thì cơ quan điều tra mới ra quyết định khởi tố bị can”. Trong trường hợp này, nhân vật Điệp chưa hề đi giám định vết thương, vì vậy đây là một sự dàn xếp sẵn . Nói chính xác hơn một vụ bắt người lương thiện có tính toán

Các yếu tố không phù hợp trong việc kết tội hai vợ chồng tôi được anh phân tích đầy sự thấu đáo thuyết phục:

“Theo tin báo An Ninh Thủ Đô phản ánh: Một giờ sau khi vụ việc xảy ra, công an phường Trung Phụng -nơi vợ chồng bà Thuỷ cư trú, mời hai người đến trụ sở để giải quyết và bắt luôn. Vậy thì rõ ràng họ không ở trong tình trạng đang thực hiện hành vi tội phạm, nên công an không thể bắt họ theo cách thức vô lý thế được. Do đó tôi khẳng định Công An Quận Đống Đa đã bắt vợ chồng bà Thuỷ trái pháp luật.

Việc công an vội vã bắt giữ hai vợ chồng tôi khi chưa có chứng thương từ các cơ quan thẩm quyền, trong khi báo đảng thi nhau nói tôi bị khởi tố theo điều 104 về tội “Cố ý gây thương tích” mà không hề có một mẩu tin nào nói người bị hại là tên điệp đã được đưa đi giám định. Vì thế anh kết luận: “Chưa có giám định thương tật mà bị khởi tố là hoàn toàn trái pháp luật. nói cách khác “cứ bắt người rồi tìm tội sau” là tội ác. Tội ác này phải được xử lý theo Bộ Luật Hình Sự. theo dạng tội phạm mới, “bẫy người khác phạm tội”, vì vậy gia đình bà Thủy có quyền khởi tố bị can đối với cơ Quan Cảnh Sát Điều Tra Đống Đa, cả người ký lệnh bắt cũng như những người phê chuẩn đồng thời khởi tố cả Viện Kiểm Sát theo Điều 293 Bộ Luật Hình Sự.

Chưa đủ, trước tấm hình báo Dân Trí đăng, bị phát hiện là giả mạo do dùng kỹ thuật photoshop để tô đậm vết máu cũng như sửa lại ngày tháng. Anh khẳng định: “Đây là bức ảnh chụp ông Điệp cách đây 4 năm. Một sự nhầm lẫn về dữ liệu , nên không thể chấp nhận”.

Trong một bài báo khác, anh viết: “Những oan sai bắt nguồn từ sự cố ý của những người tiến hành tố tụng về áp dụng pháp luật là rất nghiêm trọng, đó chính là tội ác thông qua những mô tả định hướng “tội phạm” quá lộ liễu đối với bà Thủy và những tình tiết “dấu đầu hở đuôi” của một vụ bắt người đã được “chương trình hóa”.

Một là: “Trần Khải Thanh Thủy cầm 2 viên gạch trên tay” và “Sau khi sự việc xảy ra, Công an quận Đống Đa đã phối hợp với Công an phường Trung Phụng bảo vệ hiện trường”. Vậy mà với hiện trường còn đang được bảo vệ, công an chỉ thu được mỗi một nửa viên gạch. Không lẽ 3 nửa viên gạch kia biết “độn thổ”?

Hai là: “Thấy chồng đánh anh Điệp trước cửa nhà, Trần Khải Thanh Thủy đã cầm gạch xông ra”. Điều này hoàn toàn ngược với logíc thông thường là người vợ chỉ tấn công kẻ khác khi tính mạng chồng bị đe dọa, nhằm mục đích cứu chồng. Vì vậy, họa cả chồng lẫn vợ chuyên nghề ăn cướp hoặc đâm thuê chém mướn mới “tiếp ứng” nhau theo kiểu côn đồ như thế! Trong khi vợ chồng bà Thủy đều là những người có uy tín, chưa từng phạm tội, trừ tội yêu nước, bảo vệ dân oan .

Ba là: “Thủy dùng tay phải ném viên gạch trúng đầu anh Điệp gây thương tích phía sau gáy” đã là nực cười vì đầu là đầu và gáy là gáy chứ đầu đâu phải là gáy! Cụ thể bức ảnh do Công an cung cấp đăng trên báo Dân trí ngày 9/10 cho thấy “vết thương” của nhân vật Điệp không ở vùng đầu mà là vùng cổ dưới mang tai. Vậy là rõ, có nói nhân vật Điệp bị ném “trúng đầu” thì mới có thể nói tiếp “anh Điệp bị chấn động não và khâu nhiều mũi ở đầu, trong tình trạng đau đầu, buồn nôn, mệt mỏi, chưa thể tỉnh táo làm việc với cơ quan Công an được”. Tóm lại, có “nghiêm trọng hóa” vết thương của nhân vật Điệp thì mới có cơ khép tội bà Thủy vì không nói ai cũng biết thương tích ở đầu bao giờ cũng nặng, thậm chí nặng hơn rất nhiều thương tích ở cổ.

Bốn là: “Anh Điệp bị chảy nhiều máu, ngất đi, được nhân dân và Công an phường Trung Phụng đưa đi cấp cứu tại Bệnh viện Đống Đa”. Thế nhưng bức ảnh đăng trên báo An ninh Thủ đô ngày 10/10 lại cho thấy nhân vật Điệp ngồi để được băng bó. Không lẽ lại có kiểu “ngất ngồi”?!

Năm là: “Có nhiều người có mặt tại hiện trường và chứng kiến hành vi đánh người của vợ chồng Thủy”. Vậy câu hỏi đặt ra là tại sao nhiều người này lại không một ai can ngăn nếu không phải là có mặt chỉ để làm chứng cho “hành vi đánh người của vợ chồng Thủy” trước cơ quan Công an?

Sáu là, việc Công an lấy lời khai của các nhân chứng nhưng không một lần lấy lời khai của cháu Khuê, con gái 13 tuổi c

LIKE 2 | | HOME



Liên quan


Add a comment