ĐỂ LÂU SÂU HÓA BƯỚM!

Quanlambao

Không ở đâu quá trình phát hiện, thanh tra, điều tra và đưa ra xét xử một vụ tham nhũng lại lâu như ở ta. Những vụ dính đến cán bộ đảng viên càng lâu, cán bộ lãnh đạo càng lâu hơn, cấp càng cao càng kéo dài.Vụ Lương Cao Khải tham nhũng ở Tổng công xây dựng dầu khí mất gần ba năm. Vụ Lâm Anh Thái trong ngành Bưu điện, hơn 2 năm. Vụ Nguyễn Đức Chi gần 5 năm...

Đặc biệt vụ án nhận hối lộ, lợi dụng chức vụ quyền hạn, người ta quen gọi là “vụ án Gò Môn” của Trịnh Kim Long, nguyên Chủ tịch quận Gò Vấp và vụ án nhận hố lộ, lợi dụng chức vụ quyền hạn, và lợi dụng ảnh hưởng của người khác, của Nguyễn Văn Khỏe, nguyên Chủ tịch huyện Hóc Môn, thành phố Hồ Chí Minh, thời gian thanh tra, điều tra, xét xử giữ kỷ lục: Vụ Trịnh Kim Long, kéo dài 5 năm, từ 2006 đến 2011, vụ Nguyễn Văn Khỏe từ 2003 đến 2012, kéo dài gần 9 năm.
Chiến đấu với một quan tham cấp quận, huyện mà khó khăn gian khổ, tốn thời gian gần bằng cuộc kháng chiến trường kỳ gian khổ chống thực dân Pháp, bằng nửa thời gian cuộc kháng chiến chống Mỹ! Thế là đủ thấy kinh rồi!
Tôi nhớ có lần, trên diễn đàn Quốc hội, đại biều Trần Huy Hạnh đã dóng lên tiếng chuông báo động: “ Các vụ án tham nhũng kéo dài, có biểu hiện thiếu kiên quyết!”.

Nhưng tiếng chuông đơn lẻ ấy không lọt tai nhiều người, bởi hình như, việc kéo dài như vậy lại nhất quán với quan điểm thận trọng, gọi là “xem xét “khách quan, biện chứng” như TBT Nguyễn Phú Trọng đã nói, bảo vệ uy tín và giữ gìn sự đoàn kết nội bộ đảng của các vị lãnh đạo, chủ yếu là “cảnh báo, cảnh tỉnh, giáo dục, răn đe” !?
Khi đương chức Phó Thủ tướng, phụ trách Trưởng ban chỉ đạo phòng chống tham nhũng trung ương, ông Trương Vĩnh Trọng nói: “Các vụ án tham nhũng có thể làm chậm, nhưng chắc, phải có chứng cứ xác đáng, cho đối tượng tâm phục khẩu phuc!”. Ai “tâm-khẩu phục” chưa biết, nhưng họ vẫn thường xuyên mai phục để trù úm, đe nẹt, hại những ai có chứng cứ, những ai tố cáo! Nguyên Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết nói: “Phải hết sức thân trọng, vì nó liên quan đến uy tín của Dảng, đến sinh mạng chính trị của đồng chí mình”. Vậy, tham nhũng mà không bị đưa ra pháp luật là tăng thêm uy tín cho Đảng, quan điểm rất mới, có sáng tạo!
Và mới đây, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng nhắc đi nhắc lại: “Trên tình đồng chi thương yêu giúp nhau cùng tiến bộ, nếu kỷ luật mà không tính kỹ, thành ân oán, phe phái, rồi nội bộ rối lên thì có nên không?”. Điều lệ Đảng quy định với những dảng viên không hoàn thành nhiệm vụ, nhất là các trường hợp mất phẩm chất, phạm pháp luật, mất đoàn kết nội bộ sẽ phải xử lý kỷ luật, bị khai trừ Đảng. Vậy, sao lại sợ đến vậy?

Tội phạm kinh tế gia tăng đến chóng mặt, tham nhũng phát triển như căn bệnh ung thư đang di căn, có những lĩnh vực tưởng như tham nhũng “tha cho”, không len vào, như quỹ từ thiện, như chương trình 135, như chính sách thương binh liệt sỹ mà con sâu ấy vẫn đục khoét! Tham nhũng trở thành quốc nạn, như giặc nội xâm, mà lấy phương châm chậm mà chắc, giữ uy tín của đảng, lấy đồng chí mình làm trọng, sợ ân oán, phe phái, thì liệu chống tham nhũng có hiệu quả không?
Thưc tế, càng thận trọng, càng tính quá kỹ, thời gian càng kéo dài, thời gian càng kéo dài, bọn tội phạm có thêm cơ hội đối phó, chạy chọt, các vụ án tham nhũng càng teo tóp lại, như ‘đầu voi đuôi chuột’?
Vụ Nguyễn Văn Khỏe, lúc đầu giá trị thiệt hại hơn trăm tỷ, sau chín năm điều tra, xử đi, xét lại, teo lại còn hơn mười tỷ. Vụ Lâm Anh Thái, liên quan đến 38 cơ quan bưu điện cả nước, hơn sáu chục cán bộ đảng viên vi phạm, tham ô làm thất thoát 47 tỷ đồng, kéo lê thời gian thanh tra, điều tra, lật qua lật lại mãi, cuối cùng chỉ còn 6 người phải truy cứu trách nhiêm hình sự. Tương tự vụ án Nguyễn Đức Chi, lúc đầu 45 người liên quan, rơi rụng dần còn 5 người, toàn thứ vô danh tiểu tốt…
Như một quy luật, các vụ án kinh tế khi mới phát hiện to tát, nghiêm trọng bao nhiêu, sau thời gian điều tra dài dặc, nhỏ lại, ít nghiêm trọng bấy nhiêu. Có lần đại biểu Quốc hội tỉnh An Giang, Nguyễn Ngọc Trân, nói mỉa mai: “Lúc đầu như trái núi, sau bằng cục đất”.
Ai chả biết tội phạm kinh tế, tham nhũng vừa khó phát hiện vừa khó điều tra, bởi đối tượng phạm tội là người có trình độ nhất định, có nhiều thủ đoạn tinh vi! Nhưng , phải nói thằng ,đó chưa phải là nguyên nhân dẫn đến việc kéo dài thời gian thanh tra, điều tra, xét xử. Nguyên nhân chính là những chiếc barie vô hình, hữu hình chặn đường bít lối.
Đối tượng tham nhũng càng to Barie càng nhiều. Những mối quan hệ nhằng nhịt, mật thiết, phe nhóm, bao che nhau, có cả những thứ “luật” bất thành văn ràng buộc, không loại trừ cả các cơ quan thanh tra, điều tra, tòa án. Có những trường hợp những kẻ liên quan phải lăn sả vào mà cứu nhau, vì không cứu thì: “Trạng chết trẫm cũng băng hà!”.

Thượng tá Nguy

LIKE 0 | | HOME NEXT



Liên quanBCT CHỐNG THAM NHŨNG

  • GIỜ 'G' CHO CHỦ TỊCH NƯỚC & TỔNG BÍ THƯ ĐÃ ĐẾN!
  • Đồng chí X đại diện cho "Nhóm lợi ích tốt"?
  • KHÔNG CÂN BIẾT ÔNG THANH THAM NHŨNG (!)
  • Chỉ có 'Tấn công' vào tận hang ổ ông Bá Thanh mới 'Trị' được Sâu 'Ếch'!
  • KH CỦA TƯỚNG HƯỞNG: BẮT BÀ YẾN - TRÚNG 03 MŨI TÊN

  • Add a comment