NĂNG LỰC LẮNG NGHE

Quanlambao

  Cán bộ, đảng viên, nhất là cán bộ lãnh đạo chủ chốt các cấp rất cần luyện và không ngừng nâng cao năng lực lắng nghe - nghe đồng chí góp ý phê bình, nghe dư luận xã hội, nghe ý kiến chỉ đạo nhắc nhở, nghe phản biện, nhất là nghe dân nói, cấp dưới nói...
Cán bộ phải biết lắng ngheCách đây 67 năm, phát biểu tại Lễ tốt nghiệp khóa học thứ Tư, Trường Quân chính Việt Nam, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã nói rằng cần phải nhớ đến những đức tính mà đã là cán bộ cần phải có: Không tự kiêu, không có cái bệnh làm "quan cách mạng". Phải siêng năng: Siêng nghe, siêng thấy, siêng đi, siêng nghĩ, siêng nói, siêng làm”(Báo Cứu quốc, số 8, ngày 4.10.1945).
Như thế, theo lời Bác dạy, năng lực lắng nghe, phong cách lãnh đạo cầu thị rất cần đối với người cán bộ, đảng viên. Tiếp xúc với cử tri quận 3 - TPHCM, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã nói là người dân và Nhà nước rất cần “trao đổi” qua lại với nhau để sáng rõ những vấn đề còn tồn tại, bức xúc và có một chân lý.
Chủ tịch nước đã vận động người dân rằng: “Khi có dịp nói thì hãy nói một cách trung thực, nói rất thẳng, dù lời thật mất lòng. Biết mà không nói là có lỗi rất lớn, nếu là dân thì có lỗi với đất nước, đảng viên thì có lỗi với nước, với Đảng. Nếu tất cả chúng ta sợ mà không dám nói thì đất nước sẽ như thế nào, Đảng sẽ ra sao?”.
Do vậy, làm lãnh đạo cần phải biết lắng nghe những lời nói thẳng, nói thật, lời khuyên can chân thành và xây dựng của nhân dân.

Tại kỳ họp thứ 3, QH khóa XIII, đại biểu Dương Trung Quốc đã phát biểu: “Nhìn lại một chặng đường dài, thời gian dài hơn mỗi kỳ họp, chúng ta sẽ thấy có rất nhiều vấn đề đã được cảnh báo đến từ phát biểu của các nhà khoa học hay những nhà hoạt động xã hội, trong đó có những đại biểu Quốc hội; từ rất nhiều cuộc hội thảo về các đề tài nghiên cứu v.v… mà Chính phủ chậm tiếp thu để rồi thực tiễn chứng minh những lời cảnh báo đó đã trở thành hiện thực. Năng lực lắng nghe bị hạn chế, phải chăng do Chính phủ chưa tin vào dân, vào những người không nằm trong bộ máy tư vấn gần gũi của Chính phủ liệu có phải là lợi ích nhóm hay không?”.
Trong thực tế hiện nay, tố chất “năng lực lắng nghe” mà ông Dương Trung Quốc nêu ra là điểm yếu chí tử của đội ngũ cán bộ lãnh đạo các cấp ở nước ta. Ở cương vị lãnh đạo nhưng với những người “thiểu năng” về nghe và ghi nhận ý kiến người khác hầu như họ không làm gì cả, hoặc nếu có thì chỉ làm theo ý mình, theo chủ đích, chủ kiến của mình, không cần nghe ai. Nguy hại là còn hiện tượng hằn học, khó chịu, trù úm người nói thẳng, phủ nhận tấm chân tình, cho là "người ta ghen ghét, ngưởi ta có động cơ bôi nhọ, nói xấu, hoặc có thế lực thù địch xúi giục"... Như vậy đã là kìm hãm sự phát triển mọi mặt của nền kinh tế-xã hội.

Nghe mà không làm càng nguy
Nghe mà không làm càng nguy hơn. Đó là biểu hiện của óc bảo thủ, sự trì trệ, sống theo kiểu an phận thủ thường, Cái kiểu sống co lại chỉ biết có bản thân, “sống chết mặc bay”, “mũ ni che tai, đèn ai nấy rạng”. Chủ nghĩa cá nhân nằm ở ngay trong lối sống, tác phong ấy.
Trong xu thế cạnh tranh toàn cầu ngày càng gay gắt, quyết liệt của nền kinh tế thị trường, người lãnh đạo thiếu năng lực lắng nghe, kém năng lực hành động là tai ương và hậu họa cho nền kinh tế-xã hội. Họ là những người quen với lối sống và làm việc chủ quan, không cần nghe ai, cá nhân vị kỷ, nghe nhưng không làm.
Đó là: đầu óc cố hữu, bảo thủ, trì trệ, không chịu đổi mới; chủ quan, tự mãn, cho mình là nhất, không cần nghe ai; trình độ năng lực kém, nghe đấy, biết đấy nhưng không làm; nghe và cũng nghĩ cách làm nhưng do năng lực lãnh đạo, điều hành, quản lý kém, sinh ra làm trật, làm sai, không hiệu quả không nghe, không làm theo lời khuyên can, bỏ qua lời góp ý vì những lời đó ngược lại với chủ đích lợi ích cá nhân và nhóm lợi ích, chỉ biết có tiền, thậm chí không phân biệt được thế nào là đồng tiền lương thiện; nghe nhưng không làm, còn cho đó là sơ hở, tìm mọi cách đối phó, thậm chí phản ứng ngầm, trả thù; biết rồi, nhưng do lối sống, tác phong quan liêu, trì trệ, thiếu năng động cuối cùng phải bỏ qua, làm mất thời cơ và hết điều kiện thực hiện.

Riêng trong năng lực lắng nghe đã thể hiện cả tư duy và hành động của người lãnh đạo. Tư duy thường đi kèm động cơ, suy nghĩ sao làm cách vậy; hành động nào thì biểu hiện rõ ý đồ, mục đích ấy.
Nếu hành động vì dân, vì nước, vì sự phát triển chung thì hành động cũng vì sự nghiệp chung. Nếu động cơ chỉ chạy theo lợi nhuận, tiền, vàng, của cải cho cá nhân, gia đình, hùn hạp cho nhóm lợi ích thì hành động theo chiều hướng tìm mọi thủ đoạn gian dối, báo cáo láo, giấu tiền, giấu tài sản để dễ dàng đạt mục đích vụ lợi.
Ý kiến cử tri, những báo cáo, thư riêng góp ý, những đề xuất cách làm, tham mưu biện pháp của các nhà khoa học, các cơ quan tham mưu giúp việc, sự tác động của dự luận và báo chí – tất cả những điều kiện đó đều bị trôi tuột, do người lãnh đạo không cần đến, do không chịu “siêng nghe” như Bác Hồ dạy, hoặc thiếu hẳn năng lực lắng nghe.
Điều đáng lo là “dị ứng” trước những ý kiến phản biện có cơ sở thực tế và khoa học, những ý kiến đúng có lý có tình chính là “tự lạc hậu hóa”, tự kìm chân, tự đánh mất uy tín.

Còn nhiều điều cần được lắng nghe
Đã có nhiều hiện tượng báo trước về tham nhũng, về sự quản lý tài nguyên, tài chính, tài sản nhà nước không chặt chẽ, tiềm tàng nhi

LIKE 0 | | HOME NEXT



Liên quanBCT CHỐNG THAM NHŨNG

  • "BỚI LÔNG TÌM VẾT"!
  • ĐƯỜNG XA NGOẢNH LẠI...
  • Bà Yến: Tôi không phải 'Quan làm báo'
  • TỪ ĐÀI CHÂU Á TỰ DO RFA ĐẾN BCT VIỆT NAM...
  • "Ngàn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ!"

  • Add a comment