ĐẠI TÁ THANH ĐÁNG BỊ CHỬI TỤC

Quanlambao


Hu...hu... Bố là Trần Đăng Đàn, mẹ đừng
đặt tên con là Trần Đăng Thanh! Hu..hu...
mang tiếng mang tai lắm!

 Tôi không có vinh hạnh được nghe buổi lên lớp về Biển Đông của ông đại tá phó giáo sư, tiến sỹ, nhà giáo ưu tú Trần Đăng Thanh cho các lãnh đạo đảng ủy khối, lãnh đạo đảng, tuyên giáo, cộng tác chính trị, quản lý sinh viên, đoàn, hội thanh niên các trường đại học cao đảng tại Hà Nội, ngày 16-12-2012, mà chỉ được nghe qua một băng ghi hình của con trai một người đồng đội.
Những gì nghe nhìn được, làm tôi vô cùng thất vọng vì quân đội ta lại có một vị đại tá với những phẩm hàm như vậy, mà hành vi ứng xử thiếu văn hóa và cách nói năng nhố nhăng như vậy.
Thái độ hách dịch, bề trên của Trần Đăng Thanh, thể hiện khi ông ta chỉ tay xuống dưới nói: “ Đồng chí kia cất cái báo đi, cất kính đi. Tôi nói như vậy mà vẫn đọc báo, không nên như vây !”.

Xin nói để ông Thanh biết, mọi diễn giả không có quyền bắt mọi người phải lắng nghe mình nói, dù là Tổng thống. Anh nói hay, nói đúng, người ta chăm cú nghe và vỗ tay. Anh nói dở người ta huýt sáo, thậm chí bỏ về, có khi còn ném cà chua trứng thôi. Một người nổi tiếng hùng biện và đầy quyền lực như Fidel Castro trong một lần nói chuyện ở cung đại hội đảng cộng sản Cu Ba năm 1981, có người huýt sáo, ông đã ngừng nói, và xin lỗi đám đông thay vì đe nẹt người huýt sáo.

Sự trịch thượng, tự đề cao mình của đại tá Trần Đăng Thanh còn bộc lộ một cách lộ liễu khi ông khoe khoang : “Đời người có nhiều hạnh phúc, hôm nay là một ngày hạnh phúc, vì tôi đi giảng , đi nói tới 4 hội nghị Phật giáo Đại cửu viện,và bây giờ nói với đội ngũ trí tuệ nhất của đất nước” Và “Tôi rất tự hào vì đội ngũ trí thức của chúng ta có tâm có tầm, như hiệu trường đại học y luận văn giỏi này, bắn súng giòi này!”.
Chỉ là một đại tá ở Học viện chính trị Bộ quốc phòng mà vênh vang như một lãnh tụ không bằng? Sự uyên thâm về học vấn, sự quảng minh của tuệ giác tới đâu mà Trần Đăng Thanh đi giảng cho 4 Đại cửu viện Phật giáo? Không biết ông bước ra khỏi chốn mê tâm chưa mà vội đi giảng đạo cho các bậc đại thừa? Sự huyênh hoang ấy, Khổng Tử đã nói cách đây hàng ngàn năm: “Tiểu nhân trí đoản bất kiến thâm sâu!” mà ông không hiểu sao?
Cái sự huyên thuyên khoác lác ấy với tuổi trẻ có thể tha thứ, nhưng một kẻ bạc đầu lại mang hàm đại tá sỹ quan chính trị như ông thì khó coi quá. Nhưng đó chưa phải quá tệ, đại tá Trần Đăng Thanh còn tỏ ra rất nông cạn và thiếu logic khi nói về Nga, Iran, Triều Tiên , Trung Quốc.
Người Nga có câu thành ngữ: “He khraso , za cpinoi!”, có nghĩa là không tốt khi nói sau lưng người khác. Trần Đăng Thanh nói xấu nguyên Tổng thống Borit Enxin, mà không hề biết rằng, không có ông thì không có Putin. Hơn nữa đánh giá nước Nga kiệt quệ do Borit Enxin là hết sức phiến diện. Phải nói rằng, Liên bang cộng hòa xã hội chủ nghĩa Xô Viết dưới sự lãnh đạo của đảng cộng sản Liên xô đã kiệt quệ trước khi Gorbachev lên làm Tổng bí thư, và Borit Enxin phải làm cái gì cần phải lảm, để mở đường cho một nước Nga hiện nay. Tôi không biết đại tá Trần Đăng Thanh đã khi nào đặt chân lên nước Nga xưa và nay chưa, đã hỏi người dân Nga xem họ có luyến tiếc cái quá khứ xã hội chủ nghĩa không mà ông lại căm thù Borit Enxin và luyến tiếc thay họ?
Về Iran thì ông Trần Đăng Thanh tỏ ra là một người không hiểu biết gì về đạo Hồi ở sứ sở này. Giáo chủ Khomeini không phải tầm thường như ông Thanh hiểu mà tham vọng lớn hơn nhiều. Người lãnh đạo “cuôc cách mạng vĩ đại thứ ba” trong lịch sử loài người có tham vọng lãnh đạo toàn thế giới hồi giáo.
Đại tá Trần Đăng Thanh boa hoa để dấu diếm sự nông cạn, hay cố tình áp đặt tính đính hướng chính trị vào bài giảng của mình khiến gượng ép, không trung thực.
Trước một đám đông được chính bản thân ông xác nhận là đội ngũ trí tuệ nhất đất nước mà ông chỉ phô ra một thứ kiến thức tạp nham như rắc tấm cho gà con như vậy thì làm nhục người nghe rồi.
Với một cách nhìn thiển cận, phi logic, đại tá Trần Đăng Thanh bảo rắng Triều Tiên là một đất nước mà Việt Nam phải tập. Ông chứng minh sự tốt đẹp cùa chế độ xã hội chủ nghĩa Triều Tiên bằng việc người dân nước này tuyệt đối tin tường và kính trọng lãnh tụ của họ. Ông lấy ví dụ một vận động viên được Huy chương vàng Olimpic nói : “ Tôi giành được Huy chương vì luôn nghĩ tới công ơn chù tịch Kim Chang in và lời dạy của chù tịch Kim Chang un?”
Thưa phó giáo sư, tiến sỹ, nhà giáo ưu tú , đại tá Trần Đăng Thanh, có thật ông tin lời nói của vận động viên kia , cũng như nước mắt hàng triệu người Triều Tiên nhỏ xuống khi Kim Chang in chết là xuất phát từ trái tim họ không?
Ông thừa biết đó là cách nói cùa một người Triều Tiên, họ phải nói, phải khóc nếu muốn miếng bánh mì ăn và không muốn vảo tù. Đó là thứ sản phẩm của Trung Quốc tràn sang , bắt đầu từ thời hồng vệ binh Trung Quốc giơ quyển sách bìa đỏ có mấy chữ : “ Mao chủ xi y lủ”-Trước tác Mao Chủ tịch- và nói có thễ biến sắt vun thành vàng!
Ông là người biết phân biệt giả chân mà ca ngợi như vậy không sợ thiên hạ cười cho?
Đại tá Trần Đăng Thanh bảo Triểu Tiên nghèo tới mức cán bộ đi nước ngoài phải mượn nhà nước từ cái cà vạt đền bộ áo véc. Đại tá ạ, bản thân ng

LIKE 1 | | HOME



Liên quan


Add a comment