Thư ngỏ gửi Bộ Chính trị, Ban chấp hành Trung ương Đảng

QLB 


Hội nghị Bảy sáng suốt lựa chọn

Nhân vật tiềm năng Nguyễn Thiện Nhân.

Khả dĩ thay ngài Nguyễn Phú Trọng

Hội nghị trung ương Tám đến gần (?)

Chín mươi phần trăm phiếu áp đảo

Ủng hộ từ vòng bầu đầu tiên,

Ban chấp hành trung ương dự báo

Một “ngôi sao chính trị” đang lên.


Nguyễn Thiện Nhân đã qua “tập dượt”,

Đủ độ chín làm Tổng Bí thư.

Cân nhắc các mặt được, chưa được,

Phải chăng là “phương án tối ưu” (?)


Đảng X Đảng Y ủng hộ ông Nhân,

Sớm giới thiệu với Ban chấp hành:

Thành quả xây dựng chỉnh đốn đảng,

Cũng là “hồng phúc” của nhân dân (?)


(Trên thực tế có là “hồng phúc”,

Còn tùy thuộc vận mệnh nước nhà.

Tuổi ông Nhân cầm tinh con Rắn,

Hy vọng khó khăn đều vượt qua!)


Mong bài học cải cách giáo dục

Giúp ông Nhân trăn trở nỗi niềm:

Lỗi hệ thống không sửa đồng bộ,

Mọi đề án đều tốn công, mất tiền!


Mong ông là hạt nhân đoàn kết,

Biết lắng nghe, đối thoại chân thành.

Chèo lái con thuyền cải cách Việt

Hội nhập cùng thế giới văn minh.


Hiệu quả của cầu hiền, trọng sĩ

Gấp trăm lần “đoàn kết Việt Minh”.

Độ lùi hai phần ba thế kỷ

Sáng soi nhiều bài học, góc nhìn!


Mong ông vẫn “cầu hiền, trọng sĩ”

Như thời thơ ấu Thiếu sinh quân.(1)

Mấy ai còn biết học Lưu Bị

Khi xênh xang áo mũ vương thần!


(Không có chuyện “cầu hiền, trọng sĩ”

Trong nội hàm cộng sản Quốc tế Ba.

Dùng người hiền “vắt chanh bỏ vỏ”

Cũng lả đặc trưng của “Đảng ta”?) (2)


Nếu chê ông Nhân là “tròn trĩnh”,

Điều đó có thể cũng không sai!

Nhưng tìm đâu ra người “góc cạnh”

Không dính líu tham nhũng, độc tài!


Nếu trách ông Nhân là “cơ hội”,

Dùng tiêu chí nào để đo lường?

Không một chút “cong lưng, uốn gối”,

Tồn tại được giữa thời nhiễu nhương?


Trong môi trường Tam quyền nhất lập,

Sống lâu lên lão làng, cha ông.

Ruột để ngoài da, cá tính mạnh,

Đóng góp được gì cho cộng đồng?


Chưa tìm thấy “điểm mười”, “điểm chín”,

Đành chọn ứng viên “trên trung bình”.

Làm cầu nối “Nhân Nghĩa Trí Tín”,

Giải độc tài, tiếp cận văn minh!


Trên chính trường phức hợp thời nay,

Chẳng ai dám vỗ ngực “anh tài”.

Trung ương, Quốc hội không ủng hộ,

Mười Nguyễn Thiện Nhân cũng bó tay!


Không lạm dụng nhiều lời giải thích,

Chỉ nắm bắt ý đồ Trung ương,

Giới tinh hoa luận bàn, phân tích,

Báo cáo Bộ Chính trị tỏ tường!


Tháng 6/2013

TS Trần Nhơn



(1) Ông Nguyễn Thiện Nhân ngày trước là học sinh trường thiếu sinh quân Nguyễn Văn Trỗi. Lúc đầu ở Đại Từ, Thái Nguyên, sau sang Quế Lâm, TQ. Có câu chuyện hay về ông như sau:

Lúc ở Đại Từ mọi người đều đói kém cả. Ông giấu kẹo và đường trong ống tre, buộc vào chân giường như những cột mắc màn thông thường để ăn riêng. Tuy vậy đôi khi ông vẫn chia sẻ thực phẩm dự trữ đó cho các bạn giỏi hơn, đặng kết thân với họ mà tiến bộ trong học tập.
Anh em bạn học với ông thời đó có lời nhắn gửi: Nay ở cương vị  cao, nếu mà ông còn giữ được phong cách cầu hiền ấy thì quí lắm!


(2) Cầu hiền còn quan trọng gấp mười đoàn kết. Nhờ cầu hiền mà Lưu Bị tay trắng lập sự nghiệp. Cầu được một người hiền quan trọng gấp vạn lần “đoàn kết” với đám ô hợp.

Đoàn kết, trong rất nhiều trường hợp, là thủ thuật chính trị để tạo sức mạnh đám đông khi cướp chính quyền. Cầu hiền là biện pháp duy nhất để cải tổ một hệ thống có sẵn. “Cầu hiền” khác hẳn "dùng người hiền". Khi cầu hiền người ta tôn hiền nhân cao hơn mình, còn "dùng người hiền" là khái niệm của cộng sản Quốc tế Ba (và các thể chế độc tài khác) luôn coi con người dù “hiền” hay “ngu” đều chỉ là công cụ. Tổ quốc, nhân dân cũng là công cụ!



LIKE 0 | | HOME NEXT



Liên quanTHƠ VĂN

  • Giao...
  • Tiếng hí sa trường
  • Về đâu?
  • CON NGUYỆN CẦU CÓ PHÉP THẦN THÔNG HÔ “BIẾN!”
  • Trong Đảng làm gì có đảng!

  • Add a comment