VIẾT CHO CÁC THÀNH VIÊN CÂU LẠC BỘ NHÀ BÁO TỰ DO TRƯỚC PHIÊN TÒA PHÚC THẨM

Quanlambao


Nguyễn Thu Trâm, 8406

Vậy là các anh Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, Anh Ba Sài Gòn Phan Thanh Hải và Blogger Công Lý và sự thật lại sắp phải ra tòa phúc thẩm trong vài ngày trước khi kết thúc năm cũ 2012 này.
Dẫu biết rằng sẽ chẳng có gì thay đổi so với bản án mà nhà nước cộng sản Việt Nam đã tuyên phạt các anh chị trong phiên sơ thẩm ngày 24 tháng 9 vừa qua bởi không riêng gì Việt Nam mà ở trong tất cả các nước theo chế độ cộng sản thì việc đưa ra xét xử ở tòa án chỉ mang tính hình thức thôi, còn tất cả bản án dành cho các can phạm đều đã được lãnh đạo đảng và nhà nước định sẵn từ trước qua các cuộc họp nội chính rồi. Tuy vậy, việc nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam thông báo về phiên tòa xét xử phúc thẩm các nhà báo thuộc Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do vào ngày 28 tháng 12 tới đây cũng không tránh khỏi sự phẫn nộ của người Việt cũng như các nhà báo quốc tế có quan tâm đến tình trạng nhân quyền ở Việt Nam, vì đây là một trong những phiên tòa mà kẻ bán nước xét xử người yêu nước.

Tôi chỉ là một trong số hàng triệu người cảm thấy phẫn nộ trước phiên tòa này và đó là lý do mà tôi lên tiếng.

Năm 1986, khi nhận Giải Hòa Bình Nobel, nhà văn Elie Wiesel đã minh thị cam kết rằng: “Tôi thề sẽ không bao giờ im tiếng nếu ở đâu và khi nào con người còn bị đau khổ và đầy đọa. Chúng ta phải nhập cuộc. Trung lập chỉ có lợi cho kẻ đàn áp. Im lặng là khuyến khích kẻ áp bức. Do đó chúng ta phải can thiệp. Khi đời sống con người bị đe dọa, phẩm giá con người bị chà đạp, các biên thùy quốc gia không còn quan trọng nữa. Nơi nào con người bị hành hạ vì lý do tôn giáo, chính trị hay chủng tộc, nơi đó lập tức trở thành trung tâm của vũ trụ.” Tôi không dám sánh mình với nhà văn Elie Wiesel khi lên tiếng về phiên tòa này, bởi tôi biết mình chỉ là một kẻ hèn kém, bất toàn trong một xã hội nhiễu nhương của Việt Nam dưới ách thống trị của cộng sản thì có thể tôi là hèn kém nhất xã hội loài người rồi, dám đâu sánh mình với những danh nhân của thế giới như Elie Wiesel, nhưng tôi hiểu rằng “Trung lập chỉ có lợi cho kẻ đàn áp. Im lặng là khuyến khích kẻ áp bức” nên tôi xin được lên tiếng như một thông điệp gởi đến nhà cầm quyền CSVN rằng người dân Việt thấp cổ bé họng chúng tôi không “trung lập”, không “khuyến khích kẻ áp bức.” Và rằng chúng tôi lên tiếng phản đối mọi sự đàn áp của nhà cầm quyền đối với những tiếng nói đối lập. Chúng tôi lên tiếng phả đối mọi sự chà đạp lên phẫm giá con người. Chúng tôi lên tiếng phản đối mọi sự đe dọa đến mạng sống con người của bạo quyền cộng sản. Và, lần này chúng tôi lên tiếng để phản đối nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đang đe dọa đến mạng sống của các thành viên Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do, và đang chà đạp lên phẫm giá của họ, của những người dám dấn thân vì sự tồn vong của giống nòi và vì quyền sống, quyền làm người của 90 triệu dân Việt.

Hẳn nhiều người vẫn còn nhớ blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải cùng nhóm thân hữu đã sáng lập Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự do vào năm 2006 để cung cấp nguồn thông tin đa chiều cho người Việt Nam trong nước vốn bị bưng tai bịt mắt suốt hàng thập kỷ cũng như cung cấp cho các cơ quan ngôn luận quốc tế những vi phạm nhân quyền của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam vốn cũng ít được quốc tế biết đến bởi phần lớn các hang thông tấn báo chí của thế giới tự do đều bị ngăn cấm tác nghiệp ở Việt Nam. Chắc chắn việc sáng lập ra Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do đã khiến cho chiếc thòng lọng của CSVN được đạt gần hơn vào cổ của anh Nguyễn Văn Hải.

Nhân sự kiện Olympic 2008, nhà cầm quyền Trung cộng đã sỹ nhục Việt Nam qua hành động rước đuốc qua Sài gòn với một rừng cờ máu Trung cộng nhuộm đỏ cả thành phố Sài gòn với hàng ngàn công dân trung cộng ngang nhiên tuần hành, rầm rộ giữa lòng Sài gòn trước sự ngỡ ngàng của hàng triệu cư dân thành phố. Một điều đáng cảm thấy nhục cho quốc thể Việt Nam ấy là chỉ có 2 địa điểm trên thế giới mà đoàn rước đuốc của Trung cộng đi qua không gặp trở ngại đó là Bình Nhưỡng và Sài gòn, trong khi ở tất cả mọi nơi khác trên toàn thế giới người ta đều ngăn chặn, phản đối bởi sự vi phạm nhân quyền đến mức tồi tệ của nhà cầm quyền Bắc Kinh đối với chính nhân dân của họ cũng như đối với việc họ xâm chiếm Tây Tạng rồi tàn sát cả người Tây Tạng lẫn người Duy Ngô Nhĩ ở Tân Cương: ở Bình Nhưỡng thì hàng trăm ngàn người được lệnh của Kim Jong Il phải xếp hàng hai bên đường dể đón chào đoàn rước đuốc. Ở Sài gòn thì đêm 28 tháng Tư, tức là đêm trước ngày rước đuốc, các nhân viên an ninh đã đến nhà các văn nghệ sỹ Nguyễn Viện, Thân Nhiên, Trịnh Cung, Nguyễn Quốc Chánh…. Và nhiều văn hào nhân sỹ khác để kiểm tra hộ khẩu và đưa giấy triệu tập các anh trình diên tại cơ quan công an vào sáng sáng sớm hôm sau, nơi mà các anh bị câu lưu cho đến khi đoàn rước đuốc của Tàu cộng rời khỏi Sài gòn. Đây là thời điểm mà Tàu cộng đang cưỡng chiếm Hoàng Sa và Trường Sa, đang bắn giết ngư dân Việt và đang xây dựng thành phố Tam Sa. Chính anh Điếu Cày Nguyễn Văn Hải đã cùng một số người người yêu nước khác tổ chức biểu tình, biểu thị quan điểm phản đối việc rước đuốc Olympic qua Sài gòn theo lộ trình đầy ác ý của chính phủ Trung Cộng. Đây là một nổ lực để rửa mặt cho Việt Nam, để tẩy xóa bớt phần nào vết nhơ trong lịch sử dân tộc. Và đây ch

LIKE 0 | | HOME



Liên quan


Add a comment