LỜI THƯƠNG TỪ BÀ QUẢ PHỤ NGỤY VĂN THÀ

Quanlambao(Phỏng theo lời kể của bà Huỳnh Thị Sinh)
Anh ơi nhớ chăng?Hôm đó ra đi anh đã quay về mấy bậnNói đang sửa tàu hư, rồi anh gọi em hoài!Từ chung cư Nguyễn Kim ngó xuống nhìnEm đã thấy anh xách va li quay lạiVà gọi với lên “Tàu còn sửa đến mai!”Nhưng tàu sửa xong ngay và anh đi, đi mãiĐi đến tận bây giờ rồi ở mãi “Chốn Bồng Lai”!
 Em đã quen với những cuộc ra đi như vậyNay Vũng Tàu, Nha Trang mai Đà Nẵng, Hoàng SaĐược ở nhà mươi hôm anh chăm sóc ba con gáiĐứa chín tuổi, đứa sáu năm còn bé út lên ba
Các con cũng đã quen với những chuyến xa baNên mỗi lần chia tay không đứa nào dám khócChỉ bé lớn một lần ngồi cầu thang lau nước mắtBị bé út “lêu lêu” làm chị nó phải cười xòa
Nhưng cái lần cuối này anh đi em thấy điềm rất lạAnh đứng dưới sân nhìn lên mắt như đẫm lệ nhòaAnh đi rồi làm suốt đêm em không sao chợp mắtVì có tin quân mình đang đụng giặc tại Hoàng Sa!
Chiều hôm sau tin báo vềAnh đã bị giặc bắn chìm cùng tàu HQ10 - Nhật Tảo!Sau khi đã phá tan hai chiến hạm của giặc TàuNhưng trừ con lớn, hai đứa sau vẫn không hề hay biếtNgày nào chúng cũng ngồi chờ: “Ba của chúng con đâu?”
Em khôn xiết khổ đau tháng ngày ngồi ngóng đợiVà hy vọng thời nay Trời còn có phép màuGiúp kéo tàu Hộ Tống Hạm lên đưa anh về một buổiThăm lại các con thơ cho chúng vợi buồn đau!
Anh ơi!Ba mươi chín năm rồi! Anh đã tròn tuổi bảy mươiCác con của chúng ta nay cũng đã thành gia thấtNhưng em không thể nào tin là anh yêu đã mấtVì đêm nào em cũng nghe tiếng anh gọi: “Em ơi!”
Khi đươc trở về trời, ai cũng cần nấm đ

LIKE 0 | | HOME NEXT



Liên quanTHƠ VĂN

  • Công lý Việt Nam!
  • Lời biển khóc
  • Âm binh
  • XIN VĨNH BIỆT MỘT “DÂN OAN” VĨ ĐẠI!
  • Ông ơi hãy sửa đổi mau!

  • Add a comment